Như nhiều người giỏi đã khuyên, cách học tiếng Anh (hay bất kì loại ngôn ngữ nào) nhanh nhất là bắt chước thứ ngôn ngữ đó. Nhưng vấn đề là bắt chước như thế nào đây? Có một số cách bắt chước như thế này: Bắt chước trên YouTube. YouTube là một nguồn học miễn […]

via Học tiếng Anh nhanh hơn như thế nào — Anh Tuan Le

Advertisements

ĐI DẠY HỌC.

TỐT NGHIỆP VÀ ĐI DẠY.
Tôi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Sài Gòn với chuyên ngành Sư phạm Ngữ văn.

Tôi đã nghĩ mình rồi cũng như bạn bè cùng lứa, nào là sẽ truyền đạt không chỉ kiến thức văn,lối sống, các đối nhân xử thế, cách giao cảm với cuộc đời. Rồi nào là cho các em được sống những cuộc đời khác nhau với các nhân vật trong các tác phẩm, vân vân mây mây. Tôi đã nghĩ thế.

Một năm học đã qua, một mùa hè lại đến qua, tôi cũng vừa kết lại sổ điểm, giáo án, hồ sơ cho những lứa học sinh chính thức đầu tiên (sau mấy em mà tôi đã thực tập khi còn ở giảng đường Đại học).

Những ngày tháng đầu tiên vào trường, cứ ngỡ rằng mình cũng sẽ thương các em theo cái kiểu nhắc đến trẻ khiếm thị nỗ lực vượt khó … mà mình thường thấy ở ti vi, báo đài, nhưng không ! Với các em, tôi nhận thấy các em cũng nhận thức thế giới xung quanh bằng tâm hồn, bằng tình cảm ngây thơ và trong sáng, được sống trong tình yêu thương của mọi người như bao HS khác, nhiều việc các em giỏi, hơn cả thằng em công tử bột chơi gấu bông ở nhà tôi. Một học kỳ đã qua, những hoạt động, giao lưu, những bài học, những giờ tâm sự thân mật, tôi gắn bó với các em hơn, và tôi thương các em đó không phải là sự thương hại “ừ ừ tội ha” mà đó là tình thương của thầy và trò.

Các cô cứ hay đùa đùa bảo rằng tôi có duyên nên mới đến ngôi trường này, bên cạnh các em. Những gì trường cho tôi, những thầy cô đồng nghiệp đi trước bảo ban nhắc nhở tôi, những câu chuyện học sinh chia sẻ với tôi, những trăn trở giúp các em vào đời, về bài học … đó đều là những điều quý giá nhất mà tôi có được – những điều khó diễn tả thành lời.

“DẠY CON TỪ THUỞ CÒN THƠ …”

Hôm nay vô tình nhận được sự khai sáng từ một cô giáo trong ngành Giáo dục đặc biệt, ngẫm về nghiệp dạy của mình mà thấy đúng quá. Mấy nay dư luận, facebook chia sẻ hình ảnh người cha gà trống nuôi con, nuôi hai đứa con teo não, những hình ảnh bất lực của người cha trước sự lên cơn của con, người xem không chỉ riêng tôi đều lấy làm xúc động. Ngay lập tức, nhiều người gửi anh tiền bạc,hỗ trợ cuộc sống của anh. Điều đó là hoàn toàn là việc tốt. Thế nhưng đó có phải là triệt để không, sẽ ra sao nếu một ngày người ta quên hẳn anh, hoặc các mạnh thường quân chỉ tài trợ 1 lần, và cả nếu người cha không còn đủ sức lo cho hai con? đó là chưa nghĩ tới có những người xấu lợi dung việc trao tiền cho những trường hợp khó khăn mà lười nhác, thật may, anh không phải là người như thế! Vậy việc quyên góp tiền có phải là cách tốt nhất?! Mãi cho đến khi tôi được dạy các em học sinh khiếm thị, biết được những trẻ còn khó khăn hơn, đó là các em bị đa tật, không có khả năng học tập, gia đình nào ai muốn con mình như thế? Thế mà vào trường, các thầy cô dạy các em tự cầm muỗng, tự mang giày, các em ngoan hơn, nói được những tiếng đầu tiên ngoài những lần khóc la giận dữ. Thế đó, quay lại với người cha gà trống nuôi con ấy, chúng ta nên làm gì?

Điều không chỉ cần thiết cho hai đứa con của anh, cho anh và nhiều trường hợp trẻ khuyết tật khác cần đó chính là sự bao dung rộng lòng của xã hội. Anh cũng từng chia sẻ đấy, chính làng xóm đánh đuổi, bảo “ăn ở ác” nên sinh con như thế. Miệng lưỡi nhân gian, những ánh nhìn kỳ thị, cộng đồng thiếu nhận thức chính là nguyên nhân cản trở những can thiệp sớm điều trị cho hai con của anh. Nếu hai con của anh được đi học,được đến trường, được điều trị sớm, được làm quen với xã hội thì liệu các con anh đã ra sao? Tôi không dám nói các con anh sẽ có khả năng tự phục vụ như lứa học sinh của tôi, nhưng ít nhất có khi các con anh sẽ ngoan hơn, không cáu người cha đang khó nhọc nuôi mình khôn lớn, và cả anh nữa, sẽ thấy vui lòng hơn mà lo cho con.

Vậy điều gì là tốt nhất cho người cha và hai con bị teo não, cho những đứa trẻ chẳng may không được phát triển như người bình thường chúng ta?

Thế mới thấy các học sinh khiếm thị của tôi còn may mắn lắm, được đến trường, được mặc áo trắng quần tây, áo dài cắp sách đến trường, học vô vàn điều hay. Thế thì tại sao chúng ta cứ giữ ánh nhìn thương hại các em mà không đối xử các em như những học sinh bình thường, như những công dân sẽ hoà nhập vào xã hội?

Hãy cho các em cơ hội từ sớm.

VÀ NHỮNG PHONG TRÀO RÈN LUYỆN …

Lạm bàn vấn đề này, tôi nhớ đến các lần học sinh, sinh viên trường ngoài sang giao lưu cho HS của tôi. Mỗi lần các bạn sang, nào bánh nào quà, nào trò chơi, tôi lấy làm quý. Song bên cạnh đó, có những tiêu cực như đi chỉ vì thành tích, đến cứ đưa các em nào bánh quà, rồi chụp hình để về nộp cho khoa cho trường, được điểm hạnh kiểm vân vân …

Đọng lại ở các bạn, ở HS tôi là gì?
Có phải các bạn vô tình tập thói quen ỷ lại, hễ có giao lưu là có quà ở các em khó khăn, và cả ở HS tôi, niềm vui sự chia sẻ chân tình nơi đâu, ý nghĩa món quà thực sự ở đâu?
Còn các bạn, sau mỗi lần ghé thăm các em, có từng nghĩ một ngày tháng năm nào đó, khi học ở giảng đường Đại học sẽ thiết kế những dụng cụ học tập, ứng dụng những lý thuyết bài học cứng nhắc thành thực tiễn cuộc sống giúp các em khó khăn hơn mình để học tập chưa? Đó mới thực sự là ý nghĩa với các chương trình giao lưu, theo tôi là như vậy.

Nhắc đến đây làm tôi nhớ lại tiết dạy tiếng Việt lớp 4 mà tôi ấn tượng mãi. Lớp 4 tôi được dự đó là các em không có khả năng học chương trình phổ thông chung của bộ giáo dục, khó khăn trong giao tiếp,lời nói. Tiết học dạy tiếng của các em đó là thực hành PHA TRÀ CHANH, nghe thì có vẻ lạ lẫm nhưng có phải học tiếng là dùng để giao tiếp không, chức năng chính của ngôn ngữ đấy thôi! Việc nhớ các bước pha trà, lặp lại và pha được trà, mời mọi người, chọn vai xã hội phù hợp, dạ thưa,các em khá có khả năng viết thì ghi chép lại, đó chính là một bài học của môn tiếng Việt thực hành tại trường tôi. Đó có lẽ là tiết học mà tôi không thể nào quên được.

NGHỀ DẠY

Dẫu sao một học kỳ của tôi đã trôi qua, phía trước có nhiều điều đang chờ đón chúng tôi, tôi thầm cám ơn tất cả các thầy cô đã dạy dỗ tôi, đã cho tôi cơ hội được đến với nghề. Mọi thứ sẽ ra sao, không ai biết, chỉ mong tôi và các bạn đang theo nghiệp dạy luôn giữ mãi cái tâm, lòng kiên trì, đức độ để khai sáng, khai tâm cho các em học sinh thân yêu. Còn các em, các em dạy tôi hãy biết cười, cười nhiều hơn với cuộc sống này.

ÇA IRA – SẼ ỔN THÔI! ;)

1. Dis moi que si tu es là ce n’est pas juste pour mes jolis yeux
Này, anh hãy nói là anh ở đây, không phải vì bắt gặp đôi mắt xinh đẹp của em,
Dis moi qu’au delà de ça y’a d’autres raisons qui te rendent heureux
Hãy nói, ngoài điều đó ra, còn nhiều lí do khác làm anh hạnh phúc đi!
Dis moi si tu aimes bien nos paresses et nos matins d’amoureux
Hãy nói là anh yêu luôn cả sự uể oải của chúng ta, cả những sớm mai tràn ngập tình yêu nữa
Dis moi que c’est un début mais que tu vois déjà la suite à deux
Hãy nói với em dù mới bắt đầu, nhưng anh đã thấy những tiếp nối của hai ta,
Dis moi que je suis la seule que tu n’aies jamais autant désirée
Hãy nói em là duy nhất mà dẫu mơ anh cũng chưa bao giờ ước đến
Je n’ai pas de rendez vous, plus de rencard que j’ai envie d’accepter
Em không có buổi hẹn hò nào, cũng không có lượt mai mối nào cần trả lời nữa
Avec toi c’est évident je suis prête à oublier mon passé
Với anh, như điều hiển nhiên, em đã sẵn sàng quên đi quá khứ của mình

J’ai toujours aimé charmer mais peu importe qu’il n’y a qu’à toi que je plais
Em luôn yêu thích quyến rũ nhưng nếu chúng ta cùng vui thì thế là đủ rồi!

Refrain – Điệp khúc
Moi je me dis que c’est toi
Em, em nói rằng, chính là anh Et je sais que tu y crois
Và em biết rằng anh tin điều ấy
Tu es celui qui rythme mes bonheurs,
Anh là người dẫn điệu cho những hạnh phúc đang về
Qui rythme mes humeurs
Đánh nhịp luôn cả những lúc tính khí thất thường của em
Juste comme ça
Chỉ thế thôi

Et je me dis que c’est toi
Và em nói rằng, chính là anh
Et pour la toute première fois
Và lần đầu tiên trong trong đời
Pardonne moi mes doutes et mes colères
Hãy tha lỗi cho những nghi ngờ và giận hờn này anh nhé,
Le temps fera l’affaire
Thời gian sẽ làm nhiệm vụ của nó
Et toi et moi
Và anh, và em
Oh ça ira
Oh, sẽ ổn thôi

2. J’aime les airs assurés que tu empruntes aux plus beaux monuments
Em thích cảm giác an toàn mà anh mượn từ những công trình đẹp nhất
Ton regard doux comme un secret tes caresses aux limites de l’indécent
Cái nhìn dịu dàng như một điều bí mật, những cái âu yếm đầy tôn trọng
Tu comprends tous mes silences chacun de mes petits moments d’absence
Anh hiểu những phút giây em lặng yên, hiểu cho mỗi khoảnh khắc em vắng mặt
Si je vais au paradis j’suis pas sur de voir la différence
Nếu có lên thiên đường, em không nghĩ còn điều gì khác biệt đâu

Refrain – Điệp khúc …

Moi je me dis que c’est toi
Em, em nói rằng, chính là anh
Et je sais que tu y crois
Và em biết rằng anh tin điều ấy
Tu es celui qui rythme mes bonheurs,
Anh là người dẫn điệu cho những hạnh phúc đang về Qui rythme mes humeurs
Đánh nhịp luôn cả những lúc tính khí thất thường của em
Juste comme ça
Chỉ thế thôi…

3. Je me dis prenons des risques et de toute façon c’est trop tard
Em tự bảo mình hãy chấp nhận rủi ro và dẫu sao thì cũng quá muộn màng rồi
Au pire on aura des souvenirs des jolis moments dans les tiroirs
Tệ nhất là, ngày nào đấy sẽ chỉ có những khoảnh khắc đáng yêu còn nằm trong ngăn tủ
J’ai peur de ta gentillesse elle promet tant de bonheur
Em sợ sự ân cần của anh, nó hứa hẹn quá nhiều hạnh phúc
Oh tu sais j’ai peur
Oh, anh biết là em sợ mà

Refrain – Điệp khúc…
Et je me dis que c’est toi
Và em nói rằng, chính là anh
Et pour la toute première fois
Và lần đầu tiên trong trong đời
Pardonne moi mes doutes et mes colères
Hãy tha lỗi cho những nghi ngờ và giận hờn này anh nhé,
Le temps fera l’affaire
Thời gian sẽ làm nhiệm vụ của nó
Et toi et moi
Và anh, và em
Oh ça ira
Oh, sẽ ổn thôi.

Lyon, 22.11.2013

Đại Việt thời Trần đã “thoát Trung” như thế nào?

Nghiên cứu lịch sử

ktt_vihanh2_kienthuc
Tục xăm mình của vua chúa nhà Trần

Đào Tiến Thi

Phần 1: CHÍNH SÁCH NGOẠI GIAO

Ta thường nói Đại Việt thời Trần ba lần đánh tan quân xâm lược Mông – Nguyên, đó là cách nói tắt; còn nói chính xác, lần thứ nhất (1258) là đánh thắng đế quốc Mông Cổ và hai lần sau (1285, 1288), đánh thắng đế quốc Nguyên. Triều Nguyên là một “mảnh vỡ” của đế quốc Mông Cổ, thiết lập ở Trung Quốc sau khi Hốt Tất Liệt (Khubilai) đánh thắng triều Tống. Triều Nguyên cai trị Trung Quốc từ 1271 đến 1368, bị Trung Quốc hoá, hoàn toàn trở thành một triều đại của phong kiến Trung Quốc, được tính vào lịch sử Trung Quốc chứ không phải vào lịch sử Mông Cổ. Triều Nguyên áp sát ta gần 100 năm. Việc “thoát Trung” thời Trần chủ yếu là “thoát Nguyên”.

View original post 5,507 more words

Đơn Dương.

– Má ơi, sao lại là con mèo dạy hải âu bay màkhông phải là con gì khác dạy hải âu bay?
– Thế thì con muốn con gì dạy hải âu bay?
– Con muốn Gấu nâu của con dạy hải âu bay.
– Thế thì sẽ là bạn Gấu, nhưng Gấu có được như mèo không đây ha, hay Gấu suốt ngày rủ hải âu đi chơi, không phụ người xung quanh …
– Thôi mà mami, con đi dọn lại sách vở nè, mami lúc nào cũng toàn nhắc khéo.
– Ơ con bé này . Ngoan đi dọn lại sách vở, pha ấm trà, mang cho bác Đăng nhé, bác ấy sẽ cho con dâu tươi làm yaua nè.
– Dạ, tuân lệnh mami.
————–
Con bé tính nó thế đấy, nó là đứa con mà Người đã ban cho tôi, dù nó không mang trong người dòng máu của tôi, thế nhưng, sao mà trí tưởng tượng của nó bay xa chẳng kém gì tôi cả, nó cứ mãi tại sao tại sao suốt thôi. Có hôm nó dậy từ sớm, ra vườn đinh đan trước nhà, hôm đó nó mang tất dài màu trắng, một chiếc váy hồng ngang gối, tóc kẹp hờ chiếc kẹp nho nhỏ cũng màu hồng, hẳn là nó dậy sớm lắm mới có thể sửa soạn được như thế. Nó đứng đó, tưới tưới mấy cành hoa, mấy đám cỏ trong sân, vừa tưới nó vừa khe khẽ :”Hoa nhớ nhé, hôm nay cũng là sinh nhật của mami, hoa phải tươi nhé, mami mới cười”. Con bé khờ.
Con bé nó tên Nhiên, Trần Trọng Anh Nhiên, tôi nhận nuôi ngày nó đã 1 tuổi. Tôi chọn ngay khi thấy nó ngồi nhìn ra cửa sổ trong cô nhi viện, mắt nó tròn xoe, như tôi, nó cứ nhìn xa xa đâu đó. Có thể là nó đang đợi chờ một cô tiên xanh, hay một phép màu, hay chỉ đơn giản là một người mẹ sẽ đến, đứng bên dưới nhà, nhìn qua khung kính, vẫy tay với nó.
Vậy đó, tôi chấp nhận làm mẹ của Nhiên, đưa nó về sống cùng với mình tại Đơn Dương xa xôi này.
Ngày tôi quyết đi lên đây, cha mẹ lẫn bạn bè cứ sụt sùi mãi, cơ mà lên cả nửa năm, họ cũng quen đấy thôi, chưa kể Đơn Dương và Sài Gòn đâu xa mấy. Kể ra, tôi có cái thư quán nhỏ ngoài Côn Đảo, tôi tính dọn ra đấy ở luôn, đắm chìm với ước mơ cùng bao kỷ niệm, nhưng theo bạn bè khuyên, lên Đơn Dương hẳn là tốt hơn cho con của tôi, nếu tôi muốn có nó. Vậy là thư quán tôi giao lại cho cô bạn của tôi, giờ thư quán hoạt động cũng tốt lắm, ha ha, người du học về ít nhất phải khá thế chứ. Tôi đã không lầm người khi nhờ vả cô gái ấy. Coi như tôi cũng đã nhẹ nhàng hoàn thành mọi thứ tốt đẹp trước khi lên Đơn Dương.
Và tôi lên Đơng Dương, có An Nhiên trên Đơn Dương.
Nói về vụ nó hát ca nhì, thế này, trên này tui có thằng bạn thân là Đăng, mỗi lần nó qua nhà Đăng, thằng bạn tôi thể nào cũng cho nó cả rổ dâu tươi nhà nó. Con bé thì thích quà lắm, nhưng tôi la nó suốt về tội nhận đồ thế, hầy, thế là mỗi lần như vậy nó lại :”Con học làm ya ua dâu cho sinh nhật của mami mà, mami đừng la con mãi, con còn chăm đinh đan nữa cơ” – “Ơ, sinh nhật của mami là hôm nào chứ?” – “Thì là hôm nào mà bác Can lên đấy, đúng ngày 30 là sinh nhật mami…Mami có quà suốt đó thôi, thế mà mami không cười tẹo nào, con góp với bác làm quà cho mami, mami cười là mami vui, mami vui là mami thương Nhiên nhất”.
Ôi cái con bé này, tôi chả hiều sao nó có thể lý luận đến thế được, hẳn là tên Can bạn tôi tiêm nhiễm ý tưởng này vào đầu con bé mất rồi.
Thế mà nó cũng tin là mỗi 30 hàng tháng là sinh nhật tôi.
Con bé khờ.

Cuộc sống ở Đơng Dương không mấy khó khăn như tôi nghĩ, cuối cùng thì tôi cũng nhận vào dạy lớp bổ túc trên này vào buổi chiều tối, cũng thật hay là tên Đăng bạn tôi cũng ở đây, thế là các tối, với cái giá lạnh trên Đơn Dương, gửi Nhiên qua nhà Đăng, cho nó đùa nghịch với lũ tiểu quỷ nhà Đăng là hợp rồi.

Cứ thế, sáng sáng, ngoài chăm sóc hoa cỏ, tôi hay dẫn Nhiên đi thăm nhiều nơi, mùa này vào hè, nên Nhiên nó rãnh rỗi ỡ nhà, nếu không thì đi học, không có vụ cùng tôi đi dạo mát sớm thế này đâu. Đà Lạt 6g sáng lạnh không chịu nổi, Đơn Dương cũng đâu kém cạnh gì, thế là cứ sáng, sau khi pha ấm trà hoa hồng, thêm điểm tâm nhẹ, mẹ con tôi đi tập thể dục, thả bộ hết con dốc đến nhà thờ rồi vòng về. Cơ vậy mà con bé nó học được nhiều thứ lắm, dù với chỉ một quãng đường nhỉ thế thôi.

Có hôm là một bà lão, là một cành cây, một chiếc xe ai đó để quên ngoài rào, tôi đều dạy nó bao nhiêu là thứ :”Con đoán xem tại sao cụ già ấy cứ hay ngồi đây vào sớm? – Vì cụ thấy tuyệt vời khi thấy bình minh, cụ có thể rời xa chúng ta vào một ngày tháng năm nào đó, nên rằng việc mỗi sớm thức dậy, với cụ là tuyệt vời. – Như vậy thì cuộc sống đáng quý lắm, không được có lỗi với cuộc sống nhé”
Rồi có hôm :”Hẳn là chiếc xe ấy của bố của một gia đình nào đấy, tối qua đi làm về vội, bác bố đó quá mệt nên để đấy, cn đừng vội chê ai áo quần bẩn, xe bẩn nhé, vì đó là sức lao động nuôi cả gia đình, đề vợ và con mình được cười vui vẻ, đấy cũng đồng nghĩa với việc, con phải biết trân trọng tiền, thức ăn mà mình kiếm được”

Có hôm khi nhắc đến BỐ, Nhiên nó tròn xoe mắt :”À, sao mãi mà con không gặp được bố vậy mami? Hay con không ngoan như thằng Sóc nhà bác Đăng?”

Mặt con bé kém tươi hẳn, tôi buồn chứ, dù tôi vẫn lo đủ đầy mỗi bữa ăn cho nó, nhưng nó lâu lâu cứ đòi bố … Cũng phải thôi, vai mẹ thì phải có vai cha chứ.

– Không, Nhiên của mami rất ngoan, chỉ là như mami đã nói, bố rất bận, vì Nhiên rất ngoan rất giỏi, nên bố của Nhiên đâu phải như bác Đăng hay bất kỳ ai, đúng không?
– Thế thì cũng liên quan gì bố không bên con? Bố cũng chẳng hề thăm con…thăm mẹ, vào sinh nhật mẹ.
– Ừ, vì chúng ta đều giỏi và ngoan, và nhất là đã quá tốt như thế, thì bố cũng phải rất tuyệt vời, hỉ? Bố của Nhiên bận vì trên thế giới này còn nhiều người khổ lắm cần bố của Nhiên.
– Khổ? – Nó cứ truy mãi.
– Họ không có váy hồng, lẫn trà hoa hồng, có mấy ngụm khói lãng bãng trong sương đâu, huống chi cả bánh mì nhé. Có khi họ không thể nào cười được nữa kia đấy, vì họ có quá nhiều nỗi buồn và tội lỗi.
– Và bố đến cứu họ hả mami?
– Ừ con. Bố của Nhiên rất tuyệt vời mà.

Tôi nhìn tháp chuông nhà thờ phía xa, nắm tay con bé leo hết con dốc phía trước, trời Đơn Dương buổi sớm thật trong lành, chợt tôi thầm nghĩ “anh phải thế chứ”.

Midnight in Paris

Thước phim vô cùng nhẹ nhàng, được chọn lọc với những góc quay đẹp nhất của thành phố Paris. Thậm chí đến một con hẻm giữa hai tòa nhà và nền gạch lát cũng đẹp và đầy lãng mạn. Cảnh đắt nhất của bộ phim chính là Paris trong cơn mưa, một hình ảnh đây lãng mạn, ngọt ngào và sẵn sàng làm tan chảy tim của nhiều người

Một – bộ -phim – mơ – mộng. Bởi vì những gì xảy ra trong phim không bao giờ xảy ra ở cuộc sống thật cả. Người là thật, cảnh là thật nhưng hoàn cảnh lại trái ngược nhau. Bộ phim là sự đan xen bối cảnh Paris thế kỉ 21 và Paris thế kỉ 20 (thời kì thịnh vượn nhất). Một bộ phim không khiến bạn yêu một người mà sẽ khiến bạn yêu một thành phố, một đất nước và cả một nền văn hóa.

Bạn sẽ gặp được rất nhiều người nổi tiếng của trong một bộ phim nổi tiếng tại một thành phố nổi tiếng:
– Đó là THE FITZGERALDS: cặp vợ chồng nhà văn nổi tiếng và cũng nổi loạn của Mỹ
– Bạn sẽ gặp HEMINGWAY: tác giả của cuốn tiểu thuyết được nhận giải Nobel ”Ông già và biển cả”

Nhưng hơn hết, điều quan trọng khi mình giới thiệu bộ phim cho các bạn chính là việc đặt câu hỏi cho cuộc sống của chính mình. Hãy tự hỏi mình hai câu hỏi sau:
– Hiện tại, bạn có đang cảm thấy hạnh phúc không?
– Bạn hài lòng với cuộc sống của mình không?

Paris lúc nửa đêm

Mọi thứ rồi sẽ khác…
Xem phim của Woody Allen, Bạn phải đào sâu hơn cái lớp vỏ thực tại mà mình đang thấy để chiêm nghiệm nó. Cứ mỗi phút đi qua, bạn sẽ nhận ra được cái ẩn ý trong từng chi tiết, lời thoại được chăm chút một cách khá kỹ lưỡng, cầu toàn. Mặc dù được nhiều lời khen ngợi từ cả giới phê bình lẫn khán giả, Midnight in Paris vẫn có đôi chút vướng mắc trong lòng người xem, với những ai không thích sự mơ hồ, ghét kiểu cách dùng bí ẩn để làm gia vị cho một bộ phim lãng mạn về tình yêu của Woody Allen.
Người xem cũng có thể khó chịu với sự ngu ngơ, khù khờ đến buồn cười của anh chàng Gil do Owen Wilso thủ vai. Cách hóa thân dung dị và bình thường nhưng hoàn toàn đúng với những gì mà khán giả có thể tưởng tượng: một anh chàng cổ điển, lãng mạn, lịch lãm và dễ chịu. Điều này một phần cũng tạo nên sự đồng cảm ở khán giả. Và bên cạnh đó là một Marion Cotillard cực kỳ quyến rũ trong vai Adrianna, nhẹ nhàng và cháy bỏng.

Nhân vật chính Gil, sau khi chấm dứt với cả Inez – cô gái dự tính lấy làm vợ đời thực lẫn Adriana – cô gái trong ảo mộng về Paris phù hoa ‘thời kì hoàng kim’, đã đi bộ thong dong trên Pont Alexandre III, và gặp lại Gabrielle – cô gái trong tiệm đồ cũ dọc bờ sông Seine. Họ nhận ra nhau, chào nhau và đi cùng nhau về khi cơn mưa đổ xuống Paris.
Đó là một cái kết có hậu, rất ‘thành-phố-tình-yêu’. Nhìn rộng ra, diễn viên chính Owen Wilson – anh được công chúng biết đến rộng rãi là một diễn viên hài (được xét trong nhóm Frat Pack). Nhưng đến năm 2007, một tin sốc lớn trên các mặt báo khi anh được đưa đến bệnh viện cấp cứu sau khi tự tử bất thành. Đến lúc đó, người ta mới nhận ra anh chàng này không vui vẻ, vô lo và phổi bò như vẻ bề ngoài. Năm tiếp theo, anh và diễn viên nổi tiếng Kate Hudson chia tay nhau dù cả hai đã từng có dự định làm đám cưới. Ở giai đoạn khủng hoảng nhất cuộc đời như vậy, anh đóng Midnight in Paris, để rồi sau đó có những mối quan hệ tình cảm mới. Ít nhiều phải chăng đó là nhờ thành phố tình yêu?

Midnight in Paris là một bộ phim có cái kết happy-ending vừa phải. Không lộng lẫy xa hoa, không tưng bừng chè chén, bộ phim đơn giản là một lát cắt để chúng ta nhận ra bất cứ ai cũng có được khoảnh khắc đó ở trong đời. Nhưng trước hết, hãy cứ là chính mình đi đã, rồi chấp nhận thực tại và thay đổi nó chứ không phải là mãi mãi sống trong quá khứ.
Hoài cổ, cái động từ này có thể là một phương tiện cứu nguy cho chúng ta trong những lúc bế tắc, nhưng mãi mãi không thể nào là cứu cánh cuối cùng của cuộc đời. Vì cuộc đời mỗi người không phải là chiếc thuyền độc nhất trên một dòng sông, không tiến thì lùi. Cuộc đời bây giờ là hiển hiện nguyên vẹn một con người trong đám đông, nếu không biết dấn thân theo cách của mình, hẳn rồi đám đông sẽ đẩy bạn lưu lạc đến một nơi nào đó mà mình không biết.

Nửa đêm ở hội hè miên man

Tuyệt vời!

Chiếc nón


Đọc cuốn A Moveable Feast (Hội hè miên man) của Ernest Hemingway và xem phim Midnight in Paris (2011) của Woody Allen

Một Paris của Hemingway

Ernest Hemingway (1899-1961), đoạt giải Nobel Văn chương năm 1954, là một trong những nhà văn vĩ đại của văn chương Mĩ nói riêng và văn chương thế giới nói chung. Ông có một cuộc đời trai trẻ sôi động, từng tham gia cả hai cuộc chiến tranh thế giới và cả nội chiến Tây-ban-nha, và phiêu bạc đây đó ở châu Âu những năm 1920. Tuổi trẻ của Hemingway rất phong phú và hào sảng, trong đó đặc biệt nhất là khoảng thời gian ông sống tại Paris cùng với người vợ đầu của mình, Hadley. Cuốn sách A Moveable Feast của Hemingway chính là hồi ức của ông về những năm tháng tận hưởng cái không khí và phong thái của kinh đô…

View original post 3,303 more words